Tùy vị trí việc làm, mỗi năm người lao động có từ 12 đến 16 ngày nghỉ phép. Sau đó, cứ 5 năm làm việc cho 1 người sử dụng lao động thì được cộng thêm 1 ngày phép thâm niên.
Số ngày nghỉ hằng năm
Theo quy định tại Điều 113 Bộ luật Lao động, người lao động làm việc đủ 12 tháng cho một người sử dụng lao động thì được nghỉ hằng năm, hưởng nguyên lương theo hợp đồng lao động (nghỉ phép năm).
Đối với người làm công việc trong điều kiện bình thường, thời gian nghỉ phép năm là 12 ngày làm việc.
Đối với người lao động chưa thành niên, lao động là người khuyết tật, người làm nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm… thì thời gian nghỉ phép năm là 14 ngày làm việc.
Đối với người làm nghề, công việc đặc biệt nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm thì thời gian nghỉ phép năm là 16 ngày làm việc.
Mỗi năm, người lao động có 12-16 ngày nghỉ phép (Ảnh minh họa: Nguyễn Vy).
Người lao động làm việc chưa đủ 12 tháng cho một người sử dụng lao động thì số ngày nghỉ hằng năm tính theo tỷ lệ tương ứng với số tháng làm việc.
Cụ thể, số ngày nghỉ hằng năm của người lao động làm việc chưa đủ 12 tháng được tính bằng cách lấy số ngày nghỉ hằng năm cộng với số ngày được nghỉ tăng thêm theo thâm niên (nếu có), chia cho 12 tháng, sau đó nhân với số tháng làm việc thực tế trong năm.
Ngoài ra, theo quy định tại Điều 114 Bộ luật Lao động, số ngày nghỉ hằng năm của người lao động được tăng thêm theo thâm niên làm việc.
Cụ thể, cứ đủ 5 năm làm việc cho một người sử dụng lao động thì số ngày nghỉ hằng năm của người lao động được tăng thêm 1 ngày.
Không nghỉ phép sẽ được thanh toán bằng tiền?
Theo quy định tại Điều 13 Luật Viên chức năm 2010 (đã được sửa đổi, bổ sung năm 2019), viên chức được quyền nghỉ hằng năm, nghỉ lễ, nghỉ việc riêng theo quy định của pháp luật về lao động.
Do yêu cầu công việc, viên chức không sử dụng hoặc sử dụng không hết số ngày nghỉ hằng năm thì được thanh toán một khoản tiền cho những ngày không nghỉ.
Như vậy, viên chức sẽ được thanh toán bằng tiền nếu không sử dụng hết số ngày nghỉ hằng năm theo quy định tại Điều 113 Bộ luật Lao động.
Hiện Luật Viên chức năm 2010 vẫn còn hiệu lực nên chế độ nghỉ hằng năm của năm 2025 vẫn được thanh toán theo quy định trên.
Từ ngày 1/7/2026, Luật Viên chức năm 2025 có hiệu lực. Trong luật này, quyền nghỉ phép của viên chức được quy định tại Điều 14. Theo đó, viên chức vẫn được thanh toán bằng tiền nếu không sử dụng hết số ngày nghỉ hằng năm.
Điểm khác biệt là việc thanh toán bằng tiền cho những ngày không nghỉ được thực hiện theo quy chế chi tiêu nội bộ của đơn vị và phù hợp với khả năng tài chính của đơn vị.
Chế độ dành cho cán bộ, công chức cũng được quy định tương tự tại Điều 11 Luật Cán bộ, công chức năm 2025. Luật này có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2025.
Theo đó, cán bộ, công chức được nghỉ hằng năm, nghỉ lễ, tết, nghỉ việc riêng, nghỉ không hưởng lương theo quy định của pháp luật về lao động.
Trường hợp do yêu cầu nhiệm vụ, cán bộ, công chức không sử dụng hoặc sử dụng không hết số ngày nghỉ hằng năm thì ngoài tiền lương còn được thanh toán thêm một khoản tiền bằng tiền lương cho những ngày không nghỉ.
Đối với những người lao động khu vực tư nhân, việc thanh toán ngày nghỉ hằng năm bằng tiền được quy định tại Khoản 3 Điều 113 Bộ luật Lao động.
Theo đó, chỉ có trường hợp do thôi việc, bị mất việc làm mà người lao động chưa nghỉ hằng năm hoặc chưa nghỉ hết số ngày nghỉ hằng năm (tính tại thời điểm thôi việc, bị mất việc làm) thì được người sử dụng lao động thanh toán tiền lương cho những ngày chưa nghỉ.
Với những trường hợp khác, người lao động sẽ không được thanh toán bằng tiền khi chưa sử dụng hết ngày nghỉ hằng năm.
Do đó, để tránh thiệt thòi khi không có kế hoạch sử dụng hết ngày nghỉ hằng năm trong một lần, người lao động có thể chia số ngày nghỉ hằng năm thành nhiều lần trong năm.
Nếu đến cuối năm, người lao động vẫn chưa dùng hết ngày nghỉ hằng năm thì có thể chuyển sang năm sau (nghỉ gộp tối đa không quá 3 năm/lần).