Tiếng súng đã tắt từ lâu, nhưng nỗi đau da cam vẫn đang bám riết lấy gia đình người bệnh binh nghèo, từng ngày tàn phá hình hài và đe dọa cướp đi ánh sáng của cô con gái mang tên Lê Thị Hằng đang sinh sống tại thôn Mã, xã Hoa Thủy (huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình), nay là xã Lệ Ninh, tỉnh Quảng Trị. Giữa tận cùng bi kịch, người cha bệnh binh với sức vóc cạn kiệt đã gạt nước mắt, bán sạch gánh lúa vụ mùa được vỏn vẹn 6 triệu đồng, cõng con ra Thủ đô cùng lời khẩn cầu xót xa: "Mắt con mà hỏng, có hạt gạo bố mẹ cũng không thể nào nuốt nổi".
Cập nhật ngày 14/03/2026
"Mắt con không nhìn thấy gì nữa rồi, bố ơi!"
Lê Thị Hằng sinh ra trong một gia đình nghèo khó tại vùng quê tỉnh Quảng Bình (cũ). Cha của Hằng là chú Lê Ngọc Niềm - một cựu binh, bệnh binh mang trong mình di chứng chất độc da cam từ những năm tháng vào sinh ra tử nơi chiến trường Thừa Thiên Huế, Quảng Trị và Tây Ninh. Thứ chất độc quái ác ấy đã cướp đi 2 người con của chú, và giờ đây tiếp tục đổ dồn bi kịch lên hình hài của Hằng.
Cả cơ thể em xù xì, bong tróc vảy do xơ cứng da, mái đầu không còn một cọng tóc. Nhưng đớn đau nhất là đôi mắt. Hằng bị đục thủy tinh thể bẩm sinh cùng biến chứng võng mạc nặng nề, đôi mắt ấy lúc nào cũng đỏ ngầu, sưng tấy và bị kéo xếch lên.
Suốt một thời gian dài, dù đớn đau như "có ai xát muối vào mắt", Hằng vẫn lặng lẽ cắn răng chịu đựng. Em không dám nói, lúc nào cũng lầm lũi che giấu mình dưới chiếc mũ to và cặp kính đen. Sự hiểu chuyện đến xót xa của cô gái nhỏ càng làm cho trái tim người cha thêm rỉ máu. Chú Niềm nghẹn ngào: "Có những đêm con đau đến phát sốt, nước mắt cứ trào ra nhòe nhoẹt. Hỏi thì con bảo: Con sợ nói ra bố mẹ lại lo, nhà mình làm gì có tiền đi viện hả bố?" Lời thỏ thẻ ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào trái tim vốn đã chằng chịt vết thương của người lính già.
Lê Thị Hằng tại bệnh viện
Gánh lúa 6 triệu đồng và cuộc chạy đua với thời gian của "Đôi chân trần"
Gia đình chú Niềm thuộc diện hộ nghèo đặc biệt khó khăn. Tài sản giá trị nhất trong nhà là vài sào ruộng để nuôi 4 miệng ăn. Là một bệnh binh, sức lao động đã giảm sút nghiêm trọng, cơ thể yếu ớt đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng chú Niềm vẫn oằn mình cày cuốc.
Khi thấy con không còn nhìn rõ đường, thường xuyên va vấp và những tiếng ú ớ sợ hãi trong đêm: "Bố cứu con, mắt con không nhìn thấy gì nữa rồi", chú biết mình không thể chần chừ thêm.
Ngày gặt lúa cũng là ngày chú quyết định bán sạch số thóc vừa phơi khô còn thơm mùi nắng. Cả vụ mùa đẫm mồ hôi và vắt kiệt sức lực của hai vợ chồng người bệnh binh chỉ đổi lại được vỏn vẹn 6 triệu đồng. Nắm chặt số tiền còn vương bụi cám, người cha còng lưng dắt con bắt chuyến tàu muộn màng ra Hà Nội. Chú nhẹ bẫng mỉm cười xua đi cái đói ngày mai: "Con nhìn thấy thì chú lại đi làm, rồi cũng sẽ kiếm được hạt gạo ăn".
Nhưng thực tế khắc nghiệt thay, 6 triệu đồng ấy chỉ vừa đủ chi phí tàu xe và những xét nghiệm ban đầu nơi Thủ đô đắt đỏ. Chi phí cho ca phẫu thuật chuyên sâu để cứu lấy thị lực cho Hằng lên tới hàng trăm triệu đồng - một con số quá sức tưởng tượng, dìm người cha nghèo vào tận cùng bế tắc.

"Sống sao để không là gánh nặng"
Hơn một thập kỷ dõi theo và đồng hành, những cán bộ làm công tác an sinh tại Viện Khoa học Chính sách và Pháp luật chưa bao giờ quên hình ảnh "ba Niềm" còng lưng cõng Hằng ra Hà Nội tìm ánh sáng lần đầu tiên vào năm 2012. Nhìn người cha nhọc nhằn gánh con, gánh cả bóng hình của một kiếp người chông chênh bên kia đỉnh dốc, lòng chúng tôi luôn đau đáu một nỗi niềm xót xa.
Hai lần trước, nhờ bàn tay tài hoa của bác sĩ Phạm Trọng Văn (nguyên Trưởng khoa Tạo hình thẩm mỹ, Viện Mắt TW - Trưởng Bộ môn Mắt, Đại học Y Hà Nội), Hằng đã may mắn giữ lại được ánh sáng.
Nhưng lần này em trở lại, bác Văn đã nghỉ hưu. Cánh cửa phòng khám quen thuộc khép lại cũng là lúc cánh cửa hy vọng tưởng chừng như sập trước mặt gia đình em. Hành trình tìm kiếm một lời giải cho căn bệnh quái ác của Hằng lại bắt đầu, nhưng lần này mịt mờ hơn. Gia đình em cuống quýt chạy vạy, xin chỉ định từ bệnh viện Mắt Trung ương, đến Viện Da liễu. Họ lại ngược vào tận TP. Hồ Chí Minh, rồi lặn lội ra Huế, và mới đây nhất là Bệnh viện Đồng Hới - Cuba. Nhưng tất cả đều lắc đầu trước một trường hợp đặc biệt, khi những vết loang lổ trên cơ thể Hằng có liên quan đến sự tàn phá của Chất độc Da cam.

Bác sĩ thăm khám cho Lê Thị Hằng
Mỗi chuyến đi là một lần thêm mỏi mệt, thêm vô vọng hằn sâu trên gương mặt khắc khổ của chú Niềm và đôi mắt đỏ ngầu vì khóc thầm của cô gái nhỏ. Trong cơn cùng quẫn, như người chết đuối vớ được phao, gia đình lại tìm về người thầy thuốc cũ - bác Văn. Và như có một phép màu, tấm lòng người thầy thuốc vẫn còn đó.
Dù đã nghỉ hưu, bác vẫn không nỡ quay lưng, đã tận tình giới thiệu gia đình tìm đến PGS, TS Nguyễn Lân Hiếu - một tia sáng le lói cuối cùng hy vọng có thể thắp lên cơ hội được thăm khám tận tình cho đứa con tội nghiệp của chú Niềm.

Giữa lịch trình công tác dày đặc, tấm lòng của người thầy thuốc ưu tú đã mở ra một chân trời mới khi PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu nhận lời thăm khám trực tiếp cho Hằng. Dù còn rất nhiều xét nghiệm phải làm trước khi đưa ra phác đồ điều trị, nhưng chắc chắn, chi phí cho các cuộc phẫu thuật sắp tới là một con số khổng lồ nằm ngoài khả năng của gia đình.
Nhận thấy tính khẩn cấp của hoàn cảnh, ngày 10/03/2026, Ban An sinh - Xã hội (Viện Khoa học Chính sách và Pháp luật) đã trực tiếp kết nối, khẩn thiết thỉnh cầu sự hỗ trợ từ PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu - Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Hà Nội.
Lãnh đạo Viện KH-CS&PL cùng gia đình Hằng tại khu vực khám bệnh.
Chú Niềm đang chạy đua với thời gian, nhưng thời gian và sức khỏe của người đi qua cuộc chiến nay như ngọn đèn dầu trước gió, vẫn đang gắng gượng cháy đến giọt cuối cùng để che chở, sưởi ấm cho sinh linh bé nhỏ của đời mình trước giông bão.
Một gánh lúa được chắt chiu từ sinh lực tàn lụi của cha không đủ thắp sáng đôi mắt con, nhưng sự chung tay của hàng triệu trái tim nhân ái sẽ tạo nên phép màu. Viện Khoa học Chính sách và Pháp luật tha thiết kêu gọi các cơ quan truyền thông, báo chí, các mạnh thường quân hãy cùng chung tay san sẻ gánh nặng với gia đình bệnh binh chú Lê Ngọc Niềm, với trường hợp đầy đau xót của Lê Thị Hằng.
Xin hãy giúp Hằng có cơ hội tìm lại cuộc đời rực rỡ sắc màu, để tiếng gọi "Bố ơi, con nhìn thấy rồi!" sẽ vang lên thay cho những giọt nước mắt tuyệt vọng trong đêm. Mỗi sự sẻ chia lúc này không chỉ cứu lấy một đôi mắt, mà còn là hành động thiết thực cùng chung tay xoa dịu nỗi đau da cam - vết thương chiến tranh dường như chưa bao giờ nguôi ngoai trong những gia đình cựu binh nghèo khó.
Để đảm bảo tính minh bạch và mọi sự hỗ trợ đến tay gia đình một cách trọn vẹn, nhanh chóng nhất, Viện Khoa học Chính sách và Pháp luật KHÔNG tiếp nhận tiền ủng hộ qua bất kỳ tài khoản trung gian nào của Viện.
Mọi sự chung tay, giúp đỡ của các mạnh thường quân xin kính mong quý vị liên hệ và chuyển khoản trực tiếp vào tài khoản của người thân em Lê Thị Hằng theo thông tin sau:
Tài khoản của mẹ ruột em Lê Thị Hằng:
Chủ tài khoản: Nguyễn Thị Phúc
Số tài khoản: 3802205482720
Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Việt Nam (Agribank)
Tài khoản của anh trai em Lê Thị Hằng:
Chủ tài khoản: Lê Thanh Hiệu
Số tài khoản: 0942178145
Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam (Vietinbank)

Để đảm bảo tính minh bạch và đúng quy định pháp luật, cơ quan chúng tôi không tiếp nhận bất kỳ khoản thanh toán hoặc đóng góp nào qua các số tài khoản cá nhân. Mọi giao dịch tài chính chỉ được thực hiện thông qua số tài khoản chính thức cơ quan chúng tôi được niêm yết bên trên.
LỜI NGỎ GỬI ĐẾN CÁC ANH CHỊ EM KOL/KOC & CỘNG ĐỒNG SÁNG TẠO NỘI DUNG
Một hành động nhỏ, một sức lan tỏa lớn. Chúng tôi thấu hiểu sức mạnh kết nối của các bạn là vô cùng quý giá trong lúc này: Rất mong các anh chị em KOL/KOC có thể dành một bài đăng, một video ngắn hoặc đơn giản là một lượt chia sẻ để câu chuyện của Lê Thị Hằng đến được với nhiều tấm lòng hảo tâm hơn.
Mọi thông tin tìm hiểu thêm về hoàn cảnh và tình hình sức khỏe của em Lê Thị Hằng, quý vị vui lòng liên lạc qua số điện thoại anh trai của em: Anh Lê Thanh Hiệu (0942178145)